Ngày đăng: 08:41 28/07/2017

Chùm thơ nhà thơ Vương Tâm, nhà thơ Nguyễn Quang Hưng

Nhà thơ Vương Tâm 

             Tuổi Bính Tuất

             Quê: Hương Ngải - Thạch Thất - Hà Nội

             Hội viên Hội Nhà Văn Việt Nam và Hà Nội

             Hội  viên Hội Nhà Báo Việt Nam và Hà Nội

           Tác phẩm đã xuất bản:

      Gồm 40 đầu sách truyện ngắn, tiểu thuyết và thơ trữ tình

         Giải thưởng văn học:

  1. Giải thơ 5 năm đầu tiên của HLHVHNT Hà Nội ( 1980-1985)

  2. Giải bút ký Báo Văn Nghệ và Bộ Nông Nghiệp VN 1987

  3.Giải nhì truyện ngắn cuộc thi báo Người Hà Nội năm  2006

       4.Giải A cuộc thi thơ Tình báo Văn Nghệ năm 2007

       5.Giải  ba truyện ngắn 1200 từ  báo Tuổi Trẻ năm 2008

       6.Giải nhất cuộc thi phóng sự, bút ký báo Người Hà Nội 2010


Chấp nhận

Nhiều khi ta giật mình vì những bất ngờ

Về những khoảng trống trong viên ngọc quý

Hoặc giấu ẩn phía sau giọt lệ

Là một trái tim dối trá quanh co

 

Nhiều khi ta phải trả giá vì nỗi ngây thơ

Mặt trái của thời gian rủi ro tuổi tác

Và cả tình yêu ngỡ trong veo cung nhạc

Nhưng lại thường chuốc lấy khổ đau

 

Nhiều khi ta tê tái buồn rầu

Bởi đôi mắt kia nhìn ta đắm đuối

Những mê say quay cuồng nông nổi

Đã biến thành trò giễu cợt đùa vui

 

Nhiều khi ta lầm lẫn đúng sai

Bởi tâm hồn tràn ngập yêu thương dâng hiến

Và khi con sông xoáy lũ về từ biển

Nếu có chết xin đừng oán trách một ai.

Ám ảnh

 

Đó là đôi mắt của đêm

Cứ soi trong nắng dõi tìm nỗi đau

Bản tình ca đã phai màu

Mà nghe đôi ngả, trước sau nhạt nhoà

 

Đó là đôi mắt vời xa

Cứ về thăm thẳm mặn mà tình duyên

Mắt về trong vắt nỗi niềm

Nhìn sao da diết trăng lên hao gày

 

Mắt là đôi mắt bàn tay

Nghe con tim đập mỗi ngày thiết tha

Chùm hoa khế tím hiên nhà

Cứ nhìn đau đáu xót xa mắt buồn

 

Mắt là cửa ngõ hoàng hôn

Hướng về muôn nỗi bồn chồn ngón tay

Mắt là đôi mắt của ngày

Đêm về đắm đuối men say cõi tình

 

Thế rồi đôi mắt lung linh

Bỗng tan thành khói một mình lẻ loi...

 

Mái phố

Mưa bay nghiêng

Và gió tạt

Mịt mù ngõ nhỏ

Lá bàng rơi

Cửa sổ nhà ai phập phồng ngơ ngác

Cánh chim cô đơn lướt thướt

Hoàng hôn

 

Tiếng đàn buông

Trượt dốc rêu phong

Mái ngói lô xô hắt hiu nghiêng đổ

Chợt mắt em hiện trên khung cửa

Nốt dương cầm

Da diết giọt mưa

 

Bóng người đi thấp thoáng giăng mờ

Còng lưng bước trong chiều ngược gió

Vành nón lật nghiêng choàng mái phố

Xao xác thu gày

 

Bản nhạc mưa dồn ứ tình say

Thôi đi em

Mắt ướt

Anh sẽ đến trong làn mưa nghiêng buốt

Và muôn chiều mái phố

Heo may

 

Nỗi cô đơn cùng ta

 

Nỗi cô đơn cùng ta lang thang trên phố

Chen giữa dòng người vội vã cười vui

Tiếng huýt gió chót vót lưng trời

Bài ca cuộc sống

 

Nỗi cô đơn ngủ trong giấc mộng

Rùng mình vì gió lạnh hoang vu

Và cô gái ngoái lại tình cờ

Nhìn nỗi cô đơn cùng ta ngơ ngác

Nỗi cô đơn bỗng dưng ca hát

Khi trở về nhà

Nào Rap, nào Break dance hoan ca

Cố bù lấp khoảng vô cùng trống vắng

Nhưng nỗi cô đơn vẫn thầm lặng

Như hoa héo rũ trên bàn

Trong đêm màn sương toả lan

Nỗi cô đơn cùng ta bay về xứ tuyết

Ngóng hoài cuộc chia ly da diết

Giật mình trở giấc thở dài

 

Nỗi cô đơn mồ côi

Mỗi khi ánh dương bừng sáng

Lời chim hót chuốt từng sợi nắng

Tiếng động của ngày náo nức cồn cào

 

Nỗi cô đơn rung nhịp đập khát khao

Lại cùng ta lao đi hối hả

Cũng xô đẩy, cũng ngã kềnh cãi vã...

Cố giấu đi tiếng nghẹn tâm hồn

 

Xin hãy đốt cháy nỗi cô đơn

Cho ta bùng nổ

Và rắc nắm tro tàn xuống bồn hoa rực rỡ

Làm thắm thêm những sắc màu xanh, đỏ, tím, vàng...

 

Có phải em đấy chăng?

Nỗi cô đơn ấm nóng

Se sẽ ngồi bên ta cùng đi vào giấc mộng

Mỉm cười.

  

Mùa trẻ

Không có mùa thu cuối cùng

Bên dốc đời anh trống vắng

Không có mùa đông thầm lặng

Khi cuộc đời vui bên em

Hoàng hôn nắng trải êm đềm

Em là lụa tơ vàng óng

Choàng lên con tim mơ mộng

Anh luôn khắc khoải bình minh

Không nỗi cô đơn rập rình

Để cho tâm hồn héo úa

Có em thắp lên ngọn lửa

Nắng bừng sang hạ long lanh

Ngân nga nốt nhạc tuổi xanh

Ríu ran hát lời con trẻ

Như hoa thắm tươi là thế

Những ngọn xuân ngát đời hương

Thời gian trong anh vô thường

Tình yêu như vòng nguyệt quế

Vây quanh mùa nào cũng trẻ

Vì em - vì em - vì em.

Nhà thơ Nguyễn Quang Hưng


Sinh năm 1980 tại Hà Đông

Quê quán: Hàng Mành – Hà Nội

Hội viên Hội nhà văn Việt Nam

Hội viên Hội nhà báo Việt Nam

Hội viên Hội nhà văn Hà Nội

Làm việc tại Báo Thời Nay – Báo Nhân Dân


Trong đêm Hà Nội

 

Nắng vãn ta lại mua chịu mình

Dắt díu nhau ẩn trong lòng phố

Rùa nối dấu quanh đền rêu cổ

Thức nghe Hà Nội buông đêm

 

Sông Hồng chiều áo đỏ dập dềnh

Cả trời sao tan vào phù sa

Cầu đứng lặng nghe từng nhịp chuyển

Có ai tìm mình ngược bến phà?

 

Đi vào khói lãng đãng Hàng Mã

Quờ tay vị ngọt tiếng rao

Ừ nhỉ, Hàng Nón mưa chẳng mấy!

Ai xây mùa ở cuối Hàng Đào?

 

Ai nhả khói dọc theo Hàng Điếu?

Lửa thơm Thuốc Bắc ngạt ngào

Tàu điện, xích lô trập trùng đâu đó

Kìa ngựa trắng chạy nhanh như gió!

Ta chia mình ngồi với năm cửa ô

 

Người đi với hồ Cổ Ngư nhuếnh nhoáng

Đồng Xuân tỉnh sao bắt ta say!

Gió lùa Bách thảo xanh lúc lắc

Gác nhà thờ đổ phím sang ngày

 

Thì sớm mai ta lại thức

Lượm lặt phố dài hơi thở còi tàu

Hoa quỳnh nở trắng không kịp đợi

Chỉ hương hồn một chút mơ thôi…


Thời gian ba người

 

Bố vẽ một Hà Nội phố cũ

Chỉ trong nỗi nhớ của ông

Bố có một Hà Nội đang 8 tuổi

Chỉ ghi nguyên quán giấy khai sinh

Ngày ngày lớn lên cùng con

 

Bố giữ một Hà Đông riêng mình

Nơi bố sinh ra

Xa rời vàng son ký ức

Chỉ thoáng vọng chút gì xứ Đoài

Những con đường mơ hồ Sơn Nam Thượng

Đã ở ngoài tầm tay

 

Hà Đông vài phố ngắn cành cây khô những ngôi nhà thấp

Chút hoa văn Pháp Việt

Trên tường lở một hai ô cửa

Phố chợ bao năm chậm thay đổi

 

Ngày ngày rong chơi khu tập thể

Ngày ngày ngồi khóc song cửa gỗ bao cấp

Khóc chán lại thì thầm lại hát

Kể chuyện một mình

Kể với người qua đường

 

Ngày ngày một bước phố

Xuyên những làng trong phố

Mấy chục năm đổi hình

Vài tháng một bước cánh đồng

Từng mùa một bước lúa vàng

 

Bố như viên gạch đỏ trong phố ven làng

Như mảnh sân trong làng hóa phố

Chùa một phía nhà thờ một phía

Tuổi thơ đi qua những tiếng chuông

 

Hà Đông mọi thứ cũ

Đang bay dần đi

Đang khoác áo màu

Hà Nội cũ cũng dần trôi

Những mặt nhà như người đi vắng

 

Bố đi định hình mình

Những nhà cao ép lại khoảng trời

Những đường rộng

Mở khuôn mặt bóng bẩy

Phảng phất cây phảng phất bụi

Đông người đầy vơi hồn người

Chen chúc những bước chạy

Những ồn ào tìm kiếm

Bố còn có gì ngày xưa?

Bố làm gì mới

Trên những đường trộn lẫn?

 

Bố có một Hà Đông già nua

Như đèn gió bấc mùa đông này

Nắn chân nắn tay mỗi ngày

Bố có mình một Hà Đông nhìn lại và vươn dậy

Bố có con một Hà Đông hy vọng

 

Nghe thu

 

Lạnh lạnh trong phố nhỏ

Tiếng đàn cũ vẫn nghe từ gác cổ

Từng bước chân về

Trên vòm cửa nghe tiếng rót nước

 

Sương sương bay những hồ ao

Hồn vía nước còn lại trong thớ đất

Thoảng tía thân rau muống

Ánh nhìn heo may chiều xưa

 

Gác chuông sương mù

Sải cánh mây lên mãi

Trên cao ô cửa tối

Chuông ngân ngấn vạt hoa gầy

 

Tiếng rao mắc lại hàng cây

Thả thả lá khô tiền lẻ

Hương vòng ngõ tối bay xa

Những bóng người đã qua

Bước ra từ ánh sáng

 

Cự Đà cuối năm

 

Cự Đà tên người mọc thêm

Những rắn nước, tôm, cua, ếch, nhái…

Xa nhà không ai biết đủ tên mình

Có người gọi lại nghe thiếu thiếu

 

Như con đường đi mãi

Vẫn quay về không ngừng

Cự Đà dài mép sông

Người đời người lan lan nấm tương

Mở mắt mây trời sánh trong chum vại

Nhắm mắt nón mê úp mặt chum vại

Nụ cười sinh thời còn trở lại

Trong nắng nung khô cong tiếng sành

 

Cự Đà bao nhiêu bàn chân đường đi

Bao nhiêu thuyền đã qua

Bến sông đôi cóc đá đợi thắp đèn ngồi đớp muỗi

Ngõ lở ngập gió nằm như sáo thổi

Nhà tiếp nhà cũ dần Đông Tây kim cổ

Tạnh cơn mưa rực sáng nỗi buồn

 

Cuối năm người về dâng hương

Lạch cạch dọn cỗ mâm gỗ vuông

Mờ mờ mơ hồ hiển hiện

Nhìn nhau khói lên nghèn nghẹn

 

Cuối làng Cự Đà cỏ xanh nghĩa trang vừa rộ hoa mào gà

Rắn nước, bống bang… lại mọc từ tên con trẻ

 

Hướng Ba Vì

 

Ai đó trên đỉnh mây trắng

Bước đi mở áo chiều vàng

Người lặng ngắm như đang quỳ xuống

 

Đồi xanh hình voi tụ về chân núi

Gió mạnh như chim bay về tổ lớn

Sông Tích uốn giải mũ mềm

Hắt sáng những ánh mắt ẩn hiện

 

Nơi này nghìn năm vỡ trời nắng chói

Nơi này vạn năm tầng không biếc xanh

Phả vào lớp lớp mặt đá rỗ

Xếp lên nhau gân guốc những đời người

 

Người lên đây như đang ngược nguồn

Bước vào rừng thênh thang hoang thú

Trôi đi tan loãng như sương khói

Nghe gọi tên mình trong tiếng chim

 

Người tìm vào làng mạc

Tưởng quen như đã ở khi nào

Thấy mình quang gánh đi gặt lúa

Guồng chân rước kiệu trong hội lễ

 

Và lẳng lặng nghe mình hát chèo

Dưới vòm trời rung vang tiếng trống

Tags
Chú ý: Mọi lời bình sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng tải. Những lời bình chứa lời lẽ tục tĩu, khiếm nhã, liên quan tới vấn đề chính trị, tôn giáo sẽ tự động bị xoá bỏ.
h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai