Ngày đăng: 08:59 14/09/2017

Armenia, tình yêu và nỗi nhớ

Armenia,

Mười năm cách xa

Hôm nay trở lại.

Cảnh cũ người xưa đâu thực đâu mơ,

Đâu những nàng tiên nữ đẹp như thơ

Trong những vườn cây ngập tràn ánh nắng.

 

Anh thấy lại đỉnh núi cao tuyết trắng,

Nỗi tự hào cay đắng đọng trong tim.

Đôi cây dương đứng đó im lìm,

Như hồi tưởng những gì trăm năm trước.

 

Với ngọn bút anh không sao tả xiết

Những đổi thay kỳ diệu những đổi thay,

Giống huyền thoại xưa và huyền thoại ngày nay

Đã tích tụ những anh hùng Đavid.

 

Anh lại đến ở NorMassiv,

Lại lắng nghe trùng điệp khúc nhạc khuya,

Lại thả hồn theo những giấc mơ

Cho lang thang đi mãi…

 

Đến chốn xa xưa có người con gái,

Ngọn lửa vô hình đốt  trái tim anh,

Với nét buồn kiêu hãnh thông minh,

Làm mềm lại những gì rắn nhất.

 

Anh đứng nơi 17 tầng cao ngất,

Nhìn xa xa một ánh lửa trong đêm,

Mà tưởng đâu như ánh mắt em.

Em ơi, vì sao em chưa ngủ!

 

- Ôi, anh chẳng hiểu gì hết cả!

Chẳng hiểu gì là cung bậc ghét yêu,

Bởi mong gặp nhiều mà em tránh mặt…

Nhớ thuở bé thơ chơi trốn tìm đuổi bắt,

Ai đã biết yêu là hờn giận đến kiêu căng.

Em chẳng muốn thế đâu, anh ơi anh đừng trách!

 

Anh đến đứng hoài nơi Tầng Bốn ZeiTun,

Để nhớ những khi nào trăn trở,

Nghe tiếng guốc hành lang biết có người chưa ngủ.

Và nơi đó bắt đầu chia ly ...

 

Anh đến nơi thành cổ Erebuni,

Nghe tiếng nhạc vọng hồn người quá cố,

Một chút lửa bay vào vũ trụ, 

Nơi bắt đầu và kết thúc của ta.

 

Anh đến gần anh lại đi xa,

Đi tìm dấu chân em trên cát,

Tìm cá “pharen” nơi còn nơi hết.

Ôi đúng rồi đây mũi đất xưa!

 

Anh lấy thuyền qua bờ phía bên kia, 

Để thấy lại những vỏ sò vỏ hến.

Sevan, Sevan, đỉnh non cao hò hẹn,

Cho một mảnh trời rớt xuống đọng trong mưa!.

 

Anh đến lai rồi chỗ rừng thưa,

Nơi anh dắt em đi hái chùm hoa tim tím,

Nghe em hỏi vì sao hoa màu tím,

Lại nhớ quê mình màu tím hoa sim.

 

 

Anh đã đến đồi cây đầy hoa trái,

Nghe thơm thơm vị ngọt hương mơ,

Như thấy bóng ai, như đợi như chờ, 

Ai thấp thoáng trong vần thơ Nguyễn Bính.

 

Anh đến cánh đồng Biurakan,

Hương cỏ hoa ngút ngàn dưới nắng, 

Em hái vội cho mình bông cúc trắng,

Để rồi buồn thơ thẩn suốt chiều hôm.

 

Anh tìm lại số xe “23”, 

Nhớ bao nhiêu những buổi đi về,

Mấy đứa tranh nhau bỏ tiền lấy vé,

Nghe em bảo: “Anh ơi, sao lại thế!”

 

Anh lại đến bơi thuyền dưới chân Bà Mẹ,

Vẫn bóng liễu xưa bên cầu e lệ.

Em cứ tránh hoài nên chẳng có ảnh chung,

Rồi khi nhớ khi thương lấy chi để nhớ!

 

Ôi đâu phải chỉ giản đơn là thế,

Mà một tiếng còi tàu tan giữa không trung

Cũng làm anh tê lạnh trong lòng,

Sợ phút chia ly đang tới...

 

Armenia, 

10 năm sau trở lại,

Cảnh cũ người xưa, đâu thực, đâu mơ,

Và nơi nào cho những dòng thơ,

Những dòng thơ bất tận...

Erevan 17.11.1985
Nguyễn Văn Tĩnh

Tags
Chú ý: Mọi lời bình sẽ được kiểm duyệt trước khi đăng tải. Những lời bình chứa lời lẽ tục tĩu, khiếm nhã, liên quan tới vấn đề chính trị, tôn giáo sẽ tự động bị xoá bỏ.
h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai h�i c?t 423 minh khai